Một âm thanh trong trẻo đột nhiên vang lên.

Hả?

Giám đốc Vương hơi sững lại, sau đó quay đầu nhìn người vừa nói, phát hiện người ngăn cản không ai khác chính là Bạch Y!

"Bạch Y, cậu..." đám người Ôn Thiến đều tê cả da đầu, trên mặt tràn đầy hoảng sợ và tuyệt vọng.

Nhìn thấy cảnh này!

Bạch Y nắm chặt đôi tay ngọc của mình, sau đó đưa ra một tấm thẻ:

"Giám đốc Vương, anh thử tấm thẻ này xem có trả nổi không!"

Cái gì!

Lúc này, ánh mắt của mọi người đều tập trung vào tấm thẻ đó, đám người Ôn Thiến lập tức nhận ra!

Đây chính xác là tấm thẻ hình đầu lâu mà Lâm Phàm để lại trước đó!

Tuy nhiên, đây không phải là thẻ ngân hàng mà giống thẻ trò chơi hơn, sao có thể thanh toán chứ?

Ôn Thiến không tin!

Đám người Lâm Quang Diệu cũng không tin!

"Bạch Y, đừng có ngốc! Thẻ trò chơi mà tên vô dụng Lâm Phàm để lại, sao cậu có thể cho là thật chứ?”

"Đúng vậy! Bạch Y, đừng có hại chết chúng tôi! Chồng cô chỉ là kẻ vô dụng ăn bám mà thôi! Những gì anh ta nói đều là dối trá!"

"..."

Đám người Ôn Thiến không ngừng thuyết phục.

Tuy nhiên, giám đốc Vương đã phớt lờ điều đó.

Anh ta không chút thiện ý trừng mắt nhìn Bạch Y, sau đó lấy thẻ rồi nhẹ nhàng quẹt vào máy quẹt thẻ chuyên dụng của Câu lạc bộ Thịnh Thế.

Cảnh tượng này khiến bàn tay ngọc của Bạch Dịch càng siết chặt hơn.

Những giọt mồ hôi xuất hiện trên trán cô.

lo lắng!

Cô cũng không có hy vọng gì với Lâm Phàm!

Nhưng không hiểu sao, cách Bông Hồng Máu nhìn cô trước khi rời đi lại mang đến cho cô một ý nghĩa khó giải thích.

"Lâm Phàm, Thẻ… Thẻ của anh thật sự có thể chứ?"


Tim Bạch Y như muốn nhảy lên cổ họng!

Nhưng ngay lúc đó!

Một lời nhắc điện tử vang lên từ máy quẹt thẻ chuyên dụng của Câu lạc bộ Thịnh Thế:

"Bíp! Bíp! Bíp! Cảnh báo! Cảnh báo! Đã quét được thẻ Đầu lâu Đế vương!"

"Thẻ độc quyền BOSS của Tập đoàn Hoàn Cầu! Tất cả các giao dịch mua hàng trong Hoàn Cầu đều miễn phí! Đãi ngộ cao cấp của đế vương tôn kính!”

Chương 9: Vị khách tôn quý nhất!

Thẻ độc quyền BOSS của tập đoàn Hoàn Cầu!

Khi âm thanh điện tử vang lên trong khoang, toàn bộ khoang trong chớp mắt rơi vào im lặng chết chóc.

Giám đốc Vương, Lâm Quang Diệu, Ôn Thiến và cả Bạch Y, từng người một đều không dám tin vào tai mình.

"Tôi... tôi có nghe nhầm không? Vừa rồi nói, cái thẻ đầu lâu này là thẻ gì cơ?"

Sắc mặt Ôn Thiến đờ đẫn, vẻ mặt như nhìn thấy ma.

Không chỉ có cô ta!

Thân thể mảnh khảnh của Bạch Y run rẩy, khuôn mặt xinh đẹp đỏ bừng vì hưng phấn và không thể tin được.

Thành công rồi!

Thẻ của Lâm Phàm thực sự có thể thanh toán, đặc biệt tất cả các giao dịch đều miễn phí!

Điều này làm cho Bạch Y cảm giác như đang nằm mơ.

"Mau! Mau quẹt lại lần nữa!" Giám đốc Vương hét lên, lập tức ra lệnh cho người phục vụ cầm thẻ lên và quẹt lại.

Và sau khi âm thanh điện tử vang lên như cũ.

Uỳnh!

Cơ thể của giám đốc Vương run rẩy dữ dội, gần như khiến anh ta tê liệt trên mặt đất.

"Thẻ…. Đầu lâu đế vương! Trời ơi, tin đồn lại là sự thật! Thực sự có loại thẻ đế vương này!”

Trên mặt giám đốc Vương hiện lên vẻ hưng phấn và kinh ngạc, sau đó anh ta hít một hơi thật sâu, đè nén mọi sóng gió trong lòng, rồi cầm tấm thẻ đi tới trước mặt Bạch Y một cách cung kính:

"Quý… quý cô tôn kính! Xin hãy giữ cẩn thận tấm thẻ này! Bắt đầu từ tối nay, mọi chi phí của cô tại câu lạc bộ Thịnh Thế đều sẽ miễn phí. Cô sẽ là vị khách tôn quý nhất của câu lạc bộ chúng tôi!"

Khi nói những lời này, giám đốc Vương thậm chí còn không có dũng khí nhìn thẳng vào mặt Bạch Y.

Anh ta cúi đầu, sau đó dẫn tất cả nhân viên phục vụ cúi đầu thật sâu trước Bạch Y.


Sau đó anh ta từ từ lui ra khỏi khoang.

Sau khi giám đốc Vương và những người khác rời đi!

Im lặng!

Đè nén!

Dường như tất cả mọi người vẫn chưa phản ứng lại được với cú sốc vừa rồi.

"Trời ơi! Cái đó... tấm thẻ đó là thật! Hơn nữa mười triệu tiền rượu và đồ ăn đều được miễn phí rồi?”

Một người bạn học cũ nuốt khan một cái.

Hắn lúc này cảm giác như nằm mơ.

Không chỉ có hắn!

Những người còn lại cũng đang run rẩy:

"Thẻ độc quyền của BOSS tập đoàn Hoàn Cầu? Làm sao Lâm Phàm có thể có được tấm thẻ như vậy? Đúng là không dám tưởng tượng!"

"Đúng vậy, Lâm Phàm là ai? Đúng là lợi hại. Một tấm thẻ, đã khiến Bạch Y trở thành vị khách tôn quý nhất của câu lạc bộ Thịnh Thế!"

"Bạch Y, rốt cục chồng của cậu làm cái quái gì vậy? Sao có thể lợi hại như vậy! Vừa ra tay đã là một chiếc thẻ đáng sợ như vậy!”

"..."

Soạt!

Lúc này, tất cả bạn học cũ đều vây quanh Bạch Y, từng người từng người đều liến thoắng, không ngừng khen ngợi..

Dù sao bọn họ cũng chính tai nghe thấy giám đốc Vương nói, từ hôm nay trở đi, Bạch Y là vị khách tôn quý nhất của Câu lạc bộ Thịnh Thế, mọi thứ đều miễn phí!

Đúng là không thể tưởng tượng được.

Sùng bái!

Cuồng nhiệt!

Ánh mắt những người bạn học cũ xung quanh nhìn Bạch Y như thể đang nhìn một báu vật.

Lúc này Bạch Y hoàn toàn bối rối.

Đến bây giờ cô vẫn chưa tỉnh lại sau cú sốc vừa rồi.

"Lâm Phàm anh ấy… anh ấy không có việc làm..."


Đối mặt với những câu hỏi của các bạn học cũ, cô nhất thời ngơ ngác.

Vừa nghe thấy điều này!

Những người bạn học cũ xung quanh nào có thể tin được.

Một người con rể không có việc làm, đưa tay ra lại là loại thẻ đế vương này?

Đùa cái gì chứ!

"Bạch Y, cậu đừng đùa nữa! Là lỗi của chúng tôi, chúng tôi coi thường người khác. Phiền cậu hãy nói với Lâm Phàm, tha thứ cho chúng tôi nhé!"

"Đúng vậy, Bạch Y! Người lợi hại như chồng cậu, chúng tôi không động đến được đâu! Một lời của người ta e là có thể làm khuynh gia bại sản nhà chúng tôi!"

……..

Nghĩ đến sự sỉ nhục mà đám người bọn họ dành cho Lâm Phàm, những người bạn học cũ này đều sợ hãi đến tái mặt và điên cuồng cầu xin Bạch Y.

Chỉ là!

Lúc này, đột nhiên có một tiếng hét vang lên:

"Không thể nào! Loại phế vật này sao có thể có loại thẻ như vậy!!!"

Hả?

Nghe thấy thanh âm này, mọi người quay đầu lại, thấy người đang nói không ai khác chính là Lâm Quang Diệu.

Mặt Lâm Quang Diệu sưng như đầu heo, nửa xanh nửa tím, không còn chút dấu vết nào của dung mạo ưu tú trước đây.

Trong mắt hắn lóe lên vẻ đố kỵ điên cuồng, hắn nói một cách sắc bén:

"Các người đã từng nghĩ tới chưa? Làm sao một người như Lâm Phàm có thể sở hữu tấm thẻ này? Rất có thể hắn đã lấy cắp nó!"

Cái gì!

Lấy cắp nó?

Mọi người đều sợ hãi khi nghe điều này.

Chưa dừng lại ở đó.

Ôn Thiến ở một bên cũng ghen tị đến phát điên, cô ta căn bản không thể nhịn được, Lâm Phàm, kẻ vô tích sự mà cô ta coi thường trước đây, lại có chiếc thẻ cao quý như vậy:

"Đúng vậy! Tôi tán thành lời nói của lớp trưởng! Lâm Phàm ở rể nhà họ Bạch đã ba năm, hoàn toàn dựa vào Bạch Y nuôi sống! Hắn làm sao có bản lĩnh đó!"

"Chắc chắn là hắn đã trộm nó!"

Nói xong!

Ôn Thiến vội vàng tiến lên nói với Bạch Y:

"Bạch Y, đừng để bị Lâm Phàm lừa! Loại thẻ đế vương này không phải chuyện nhỏ! Nếu hắn thật sự lấy cắp nó, vậy thì cậu và cả nhà họ Bạch sẽ gặp họa lớn!”

Uỳnh!

Những lời này trong chớp mắt khiến khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Y tái nhợt.


Đúng vậy!

Cô đã sống với Lâm Phàm được ba năm, trong thời gian này, cô chưa bao giờ thấy Lâm Phàm có bản lĩnh hơn người gì, hay có địa vị đặc biệt nào.

Anh ấy chỉ là một người bình thường thôi!

Mà một người bình thường làm sao có thể có được một tấm thẻ như vậy!

Nghĩ đến khả năng lấy cắp, khuôn mặt xinh đẹp của Bạch Y lập tức tái nhợt:

"Tôi... Bây giờ tôi đi tìm Lâm Phàm hỏi rõ ràng!"

Nói rồi, Bạch Y vội vàng bước ra khỏi phòng.

Mà ở phía sau, đám người Ôn Thiến cũng nhanh chóng đi theo.

Bọn họ cũng rất muốn biết Lâm Phàm làm sao có được tấm thẻ này!

Tuy nhiên, ngay khi mọi người rời khỏi phòng, Lâm Quang Diệu lại lấy điện thoại di động ra.

"Hừ! Một kẻ vô dụng không thể nào có được tấm thẻ như vậy! Nhất định là ăn cắp!"

"Hơn nữa, hắn còn đắc tội với Từ thiếu gia và Trương thiếu gia, hắn chết chắc rồi!"

Nghĩ đến đây!

Lâm Quang Diệu vội vàng ấn một dãy số, bấm gọi.

Khi cuộc gọi được kết nối, giọng nói lo lắng của Từ Tử Hằng đột nhiên vang lên từ bên kia:

"Quang Diệu, thế nào rồi? Người đó còn ở đấy không?"

Nghe thấy lời này!

Lâm Quang Diệu vui mừng khôn xiết, hắn không cần suy nghĩ cũng biết Từ đại thiếu gia nhất định đang tới đây, vội vàng đáp:

"Thiếu gia yên tâm! Tiểu tử đó vẫn còn ở đây, các anh mau tới đi! Tôi giữ chân hắn trước!" Lời nói của Lâm Quang Diệu khiến Từ Tử Hằng vui mừng khôn xiết.

Giọng nói hào hứng của hắn vang lên từ điện thoại:

"Tốt! Quang Diệu, chuyện này cậu làm rất tốt! Đợi xong việc rồi, bổn thiếu gia lập tức thăng chức cho cậu làm tổng giám đốc tập đoàn Thiên Long!"

Uỳnh!

Những lời này liền khiến cho Lâm Quang Diệu vô cùng vui mừng.

Từ giám đốc bộ phận tăng lên tổng giám đốc, vậy thì hắn thật sự đã bước vào vòng quyết sách của tập đoàn rồi, thậm chí ở toàn bộ Giang Thành, hắn cũng được tính là nhân vật số một!

Cúp điện thoại, nụ cười hung ác trên mặt Lâm Quang Diệu càng thêm rõ rệt:

"Hừ! Tên vô dụng, cứ chờ chết đi!"

"Để xem Từ thiếu gia g iết chết ngươi như thế nào! Ha ha ha..."

Nói xong!

Lâm Quang Diệu rời khỏi phòng, đuổi theo đám người Bạch Y.